Lãng mạn

Đà Nẵng, kèn hải quân vang xa

Bình minh vừa ló dạng trên mặt biển Đà Nẵng, hắn thức dậy trong ngôi nhà ven biển. Tiếng còi tàu từ xa vọng lại, trầm và mạnh mẽ như tiếng hiệu lệnh của đại dương mơ hồ. Biển lấp lánh dưới nắng mai, từng con sóng va vào bờ cát, vững chãi và không ngừng nghỉ.

Hắn bước ra ban công, đứng nhìn ra biển. Gió mặn mòi quất vào mặt, đầu óc tỉnh táo ngay từ giây đầu. Không có chỗ cho mơ màng. Đây là lúc bắt đầu một ngày mới.

Theo thói quen người lính già, tôi mở máy tính. Không phải để ngồi ngắm hoa với lá, mà để nắm chắc tình hình chiến trường tài chính.

Trước tiên kiểm tra tài chính thế giới. Các chỉ số lớn đang chuyển động rõ ràng. Sau đó là chứng khoán Việt Nam, những mã cổ phiếu hắn đang đầu tư cũng chạy như những cơn sóng dữ nhưng trong hắn không có một chút giao động.

Hắn bình tĩnh đánh giá điểm vào lệnh – khoảnh khắc chính xác như thời điểm xung kích. Tôi theo sát xu hướng, thứ dòng chảy quyết định hướng đi của cả thị trường. Trong đầu hắn hình dung rõ sóng Elliott, từng đợt sóng lên xuống như những trận đánh có nhịp điệu. Hắn tính xác suất và dùng tỉ lệ Fibonacci làm la bàn – con số vàng của tạo hoá dẫn lối giúp xác định các mức hỗ trợ và kháng cự chính xác.

Hôm nay biển vẫn sóng vỗ đều, còi tàu vẫn ngân vang, và thị trường cũng đang diễn biến theo cách của nó. Không hoa mỹ, chỉ có thực tế và kỷ luật, máu vẫn đổ trên bảng điện, con người thể hiện bản chất của mình qua những thử thách bạn nhỉ 

Hắn nhấp ngụm cà phê, nhìn ra biển rộng, thầm nói:

“Hôm nay, tiếp tục hành quân.” Hắn thầm hát theo nhịp bài hát “Bác Vẫn Cùng Chúng Cháu Hành Quân” và mỉm cười.

Tự sự của lão quân.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *