Tản Văn
Ký thác những niềm riêng

Ai
Ai đem thơ buộc vào mây
Ai đem duyên nợ trói loài phiêu nhân
Lạc nhau trong cõi nhân quần
Nặc nô, rác rưởi , bâng khuâng… trời đùa
Ai đang đếm gió giao mùa
Đến bao nhiêu tuổi …anh rời bến mê
Áo khăn quăng hết đêm hè
Thu sang viễn ảo….. gió về lạnh thân
Thuyền ai quanh bến luyến xuân
Ngoái trông chim nhạn …bay dần trời cao
Đến duyên trăm ngả phấn đào
Hết duyên lại bước…. hanh hao một trời.

Hà Nội
Hà Nội , Hà Nội ….một thoáng mưa bay
Tôi vẫn cô đơn trong thành phố lớn
Vẫn buông mình…. khi từng cơn sóng đến
Tự sưởi lòng vơi cái rét ngày đông
Ngoài trời ấm lòng ta có lạnh không
Sao vẫn say….
hương nhau ngày nhỏ dại
Mưa buổi chiều….
bóng người đi lại lại
Ngóng tiếng ai quen…
trong hương nước thơm nồng
Ôi Hà Nội… Hà Nội…đầu Đông

Vô đề
Nắng lên loang phố ngày Đông
Phất phơ giữa chốn tim hồng ái ân
Ngược xuôi quanh những phong trần
Giật mình ngoái chạnh tim hồng ngái xa
Thoáng mau ôi những mặn mà
Gạn trong đêm định chỉ là hư vô
Chuông ngân …. đậm nhạt vết vồ
Ai gom kỷ niệm tuổi thơ trong mình
Nhiệt nồng xen lẫn lặng thinh
Ân tình…. xen những môi hồng lạc đau
Lắng nghe chuông nguyện hồn nhau
Một thân đò vắng… còi tàu… trong sương.

Lang Thang Ký Sự
Thơ tôi ai quẳng lên mây
Tình xanh ai hận chôn vầy đáy ao
Xanh non ……cứ ngậm , trời cao
Thả hồn rong ruổi mỗi chiều đi hoang
Giang tay ….xõa giữa ba đàng
Thơ xuyên giời biếc …lang thang …Ứ Ừ
Trưa Sài Gòn, Tháng 6/2016

Đêm nay thấm buốt gió hàn
Tim hồng se sắt… nhớ nàng bán diêm
Đơn côi nhuốm đẫm nỗi niềm
Nói thật với Chúa… con không cầu gì
Để mai trên bước con đi
Ngựa hồng xa ngái, mong gì nhớ nhung
Yêu thương dành trọn tương phùng
Mình con mộng giữa mung lung tháng ngày
Tự tặng mình bài thơ nhân ngày sinh nhật, cạnh nhà thờ Hàm Long

Bọn tôi mang hồn chiến binh
Lớn lên mỗi thằng một ngả…
Chợt ngoái đầu… mưa bay lã chã
Bên nhau ngày ấy những năm nào.

Trăng soi dông bão trong lòng
Vắng nhau thiếu cả hương nồng thoáng qua
Mình đừng sợ gió ngại hoa
Tựa lưng cho khỏi… phong ba chớm về

Gió Thu,
Giật áo,
Người xa.
………
Văn chương
Xõa giữa
Phong ba hỡi đời
Ai đi vào buổi giở giời
Văn chương bỏ xó… mặc người nhớ mong.

Hồn ta ba sáu phố phường
Hai lần lạc – chín ngả đường không em
Thiên thần xin lại gọi tên
Mèo trên phố vắng vào đêm Giao thừa
Tiếng chuông vang thấu ngàn xưa
Con đường nào bạn đã đưa tôi về…
Hoàng nhuận cầm
Đang đau dạ dày và nhớ tới ngày kỷ niệm 30 năm ra trường Chu Văn An.
Không trách mùa Thu
Cứ đến mùa thu tôi lại trải lên bàn
Những kỷ niệm những niềm yêu kín nhất
Cứ mỗi năm dường như tôi lại mất
Vài niềm vui tốt đẹp của riêng mình
Còn nỗi buồn như đoàn lính viễn chinh
Cứ duyệt binh qua tôi những hàng lạnh ngắt
Tôi sẽ bỏ thói ngông đi tìm sự thật
Giải thích rằng sao Thu lá lại vàng
Đến Thu này tôi gạt bớt đa đoan
Cùng lũ lính buồn sánh vai nhau bầu bạn
Chợt nhận ra niềm yêu phiêu diêu muôn dạng
Vẫn thoáng trong nhau bên những áng thơ sầu
Ngộ ra rằng dù cất dấu nơi đâu
Vài kỷ niệm của tôi cũng hóa thành lính sắt
Thôi khư khư những gì ta ôm chặt
Đánh bạo cởi lòng… đặt cược mùa hoa
Thôi không ngắm những dòng sông đã qua
Mà trách chi đâu mùa Thu không trở lại.

Ngon Bổ Rẻ
Có cuộc tình nào ngon bổ rẻ không anh
Mắt xanh, da trắng, môi hồng, má thơm…
Người ra đi… rồi hồn tôi tàn phế
lẽ đời này tình có rẻ đâu anh

Có thành công nào không trả giá không anh
Cực nhọc hao gầy để mong ngày chiến thắng
Chút giả vờ khôn lanh ngày lên hương nắng
Chiêu bẽ bàng về trong chiều muộn cô đơn
Có đồng tiền nào là dễ không anh
Tài giỏi hay ngu đần mọi người không kiếm dễ
Chút tiền lẻ… vội trề môi bĩu mỏ
Cuộc đời dài… còn nhiều nỗi gian truân
Thôi đừng ca về những tháng những năm
đừng hoài công ngóng chờ mơ tưởng hão
Đời em là giống loài bay trong giông bão
Không bao giờ… ngon bổ rẻ đâu anh

Trader Năm Ngọ
Đầu năm dăm chén rượu đào
Tiếng ai cười khẽ bên người đang xuân
Chợt nghe trong gió thì thầm
Nhặt khoan vó ngựa xa gần trong đêm
Thì ra ngựa chiến ngoài hiên
Hối người kỵ mã yên cương sẵn sàng
Băng mình…. lốc gió đêm sang
Vó dồn chưa dứt….. tin vui dội về
Ngoài sân mưa vẫn lan mê
Ai khen xích thố mải mê trên lầu
Mà quên kỵ sỹ phong lưu
Nhoẻn cười trong gió …..bỏ về sớm hôm
Bạn đã về đây
Bạn đã về đây
Như thủy thủ xa khơi
Ngóng tìm nhau như tàu nhớ bến
Thức trắng đêm đêm ….
Bạn đã về đây
Nơi bạn bè cùng chung giọng nói
Tìm niềm vui trong sở thích khác người
Này bạn ơi, hãy cứ yêu thôi
Yêu sở thích khác người của bạn
Rồi trở về đây….tung hoành như cánh nhạn
Sau ngày tháng dài rong chơi
Về tựa vành nôi chờ giấc ngủ vùi
Để sáng mai trong mỗi cuộc vui
Ta sống cuộc đời….
Với khúc hoan ca
….được làm
…….. chính bạn

Nói Với Các Em
Trái tim là để yêu, đừng nhốt trong lòng thù hận
Nắm tay đôi khi để đấm, nhưng vẫn cần những phút vuốt ve
Mắt để cười và để nghĩ suy
Năm tháng để rồi quên cùng những bẽ bàng trong quá khứ
Cuộc đời là để yêu , nhưng tình đâu là ông chủ
Ta sống đời bao dung, đừng bận phút oán hờn
Khi gồng mình xông ra thương trường
Nhớ mang trong tim những điều tốt đẹp
Không giam mình sống cuộc đời nhẻ hẹp…
Đừng bao giờ quên
Ta là ai… Và sống để làm gì

Để sớm mai trong mỗi bước ta đi
Ngoài âm thanh của bạc tiền
Vẫn dào dạt trong tim…..
Khúc tráng ca của giống loài kiêu hãnh
(Mến tặng các học viên khóa 7, coi như là mừng tuổi sớm nhân ngày ông công ông táo đi chầu, mong các em đạt được mong ước trở thành trader giỏi nhưng đừng đánh mất những điều tốt đẹp trong tim)
Cuộc rượu buồn
Đời bạn buồn kể hoài không hết
Bạn và tôi hai đứa vốn thân nhau
Gặp nhau chén rượu đưa sầu
Bạn kể chuyện bạn nỗi đau trĩu lòng
Giờ đã lớn thân ai nấy trải
Mái tóc dài đẫm ánh sương mai
Còn đâu vóc dáng rộng dài
Thời xưa bên bạn…. những ngày ấu thơ
Rượu đã hết nhưng lòng chưa cạn
Hương heo may đừng để bạn tôi buồn
Thêm chén nữa rồi chúng mình ly biệt
Cầu cho bạn vạn sự bình an
Thoảng nhanh hương rượu chưa tàn
Ngày đông tháng giá…tôi xa bạn rồi
Bạn về phố nhỏ ……đơn côi
Hà Nội vẫn …nhớ bước chân bạn về.
Mến tặng Nguyễn Xuân Hải tự Hải Ngọc bạn tôi

Nói với bạn tuổi ấu thơ
Phúc Xá xa rồi bạn thân ơi
Nhớ gió triền đê gió bời bời
Cỏ lau
lớp lớp
hương da thịt
Sông Hồng nước xiết bạn với tôi
Đường dốc, bùn trơn, tay sách cặp
Rập ràm đặt bẫy…mấy phương trời
Nhịp bước đường xa như vạn dặm
Nhà ai
đèn sáng
xuyên mưa rơi
Hai đứa mải chơi quên đến lớp
Nằm trên cỏ mướt hít hương trời
Chiều chiều cùng nhau đi bắt dế
Đem về
đôi dế….
chết cả đôi
Bạn hứa sau này tớ sẽ giàu
Mua thật nhiều dế tặng cho nhau
Hai đứa cười vui trong nắng sớm
Heo may
gió thoảng …chốn xa xôi
Đàn ai đang tập nghe buồn thế
Nhà đổ ….
đường xưa…
con nước trôi
Nhịp chèo cùng nhau mùa nước lũ
Bắt cá bên sông…mộng một thời
Nam, Bắc… bạn về không hẹn trước
Đường đi vạn dặm nẻo chia phôi
Có về Phúc Xá thời xưa ấy
Giữ mãi
hồn thơ
…đừng để trôi
Có về Phúc Xá nơi xưa ấy
Nhớ giữ tuổi thơ
….bạn của tôi
Tặng Hải Ngọc Hà Nội Đầu đông 2013